trangtin365.com - Thời gian tuyệt vọng rồi sẽ chóng trôi qua

222 Lượt xem

Ngay lúc này không tha thiết làm gì, không cần phải nghe thấy huyên náo của phố xá, nơi mà chẳng có lấy một tí an nhiên nào, chỗ phố phường náo nhiệt nhưng mình càng cô đơn.

Chỉ cần ở nơi căn phòng nhỏ nơi chỉ có bản thân đối diện vs chính mình. Nỗi buồn cứ thế tràn về. Giọt lệ dưng dưng chảy trên hai hàng mi. Chợt thấy chơi vơi với việc thông thường trong đời sống.

Tam trang chang the nao thau


Tự dưng nhận ra bản thân yếu đuối & đắm chìm trong đêm dài. Vẫn biết bao ý nghĩ để đấy & bao tương tư vẫn chưa thể nói ra, ko hiểu mình đang làm gì, thích gì. Bởi vì suy đến cùng thành đạt hay là vấp ngã thì cũng sẽ là nguyên nhân để đi tiếp. Ko còn quá nhỏ và không quá già giặn để nhìn lại thấy ta rất yếu kém ko cống hiến được điều gì cho xã hội. Cứ vậy là bao nhiêu nỗi niềm của một người đang già bất giác dồn đến ko thể biết khi nào mới ngừng.
Trong suy tư chợt bỗng xuất hiện trăn trở rằng chẳng hạn có ai nhận ra mình đang chơi với thì liệu người đó có dang tay ra bao bọc tôi vào trong tình người? Tuy vậy chính tôi nhận ra rằng chẳng người nào phải chịu liên quan đến cảm xúc của ta vì thế càng mạnh mẽ cô đơn chống lại với nỗi buồn đó. Rồi còn mỗi mình chỉ một mình mà thôi.
Thường thì ngày buồn thế thì nằm ườn ra cái đệm thân thuộc rồi cứ vậy dần chìm vào màn đêm. Nỗi buồn cũng dần bị lãng quên. Tuy thế hôm nay sao chưa thể kịp bước vào cơn mê thì trận buồn ngủ cũng bị nước mắt cuốn đi tự khi nào.
Ẩn sâu đấy là những khúc mắc chẳng thể để người khác nhận ra, chỉ có thể chất chứa ở trong tim để dằn vặt. Trắng đêm chỉ do lo nghĩ chuyện of ta. Sau đấy nó thành tất xấu, tất xấu ấy tự làm mình đau ấy tự dằn vặt mình.

Có những ngày lòng lại buồn như thế đấy


Tình cảm đã cũ tuy thế bóng hình người cũ chẳng bao giờ vơi đi. Chuyện cũ đấy là một thứ lý trí ko nên nghĩ đến nhưng con tim lại cứ thích trở về. Nhưng hiện tại thì không khi nào trở về ngày xưa, ta không thể hiện diện trong cuộc đời of họ nữa. Do tình cảm giữa chúng ta muốn giải thích đó là chuyện bất khả.
Ngày tháng ấy thật chới với và dường như cả thế giới đang bỏ mặc mình. Mọi áp lực đè nặng đôi vai gầy ấy chính là C.Việc, chính là tình cảm. Buồn, rã rời...
Đôi lúc cuộc sống cũng vẫn cần những lúc như thế nhằm buông bỏ hết mà đối mặt với bản thân. Cuộc sống ví như bản nhạc lúc thấp lúc cao vào những ngày ấy tôi coi đây chính là khúc tình ca chẳng có lời.